You are viewing [info]janghyo's journal

Đỗ Như Trang
18 March 2012 @ 11:00 pm
  This is my 18-year-old self.         


Ở nhà trong một chiều thứ bảy, làm tôi muốn viết một vài điều gì đó, như để thỏa mãn nhu cầu chia sẻ riêng tư. Một cảm giác bộc phát đơn thuần, dưới tiết trời ẩm ướt thường nhật đến phát chán vào mùa xuân. Những ngày dài có mặt ở trường cả sáng lẫn chiều, những buổi tối vòng quanh Hà Nội bất chấp cả những cơn mưa, những đêm hì hụi viết lách về cuộc đời của những con người mãi chỉ nằm trong tưởng tượng. Nhiều tháng trời như vậy, khiến cho cảm giác ở nhà nhàn rỗi vào một buổi chiều làm tôi thấy lạ lẫm quá.

Kịch bản của tôi có thể sẽ được sản xuất, kịch bản 90' nhưng sẽ trở thành 1 bộ phim truyền hình hai tập. Phải chịu thôi, bởi tôi mới chỉ là đứa sinh viên năm ba non choẹt cả về tuổi đời, lẫn nhận thức ganh đua nghề nghiệp. Sản xuất một phim Điện Ảnh đâu phải dễ dàng đến thế. Không suy nghĩ, tôi từ chối ngay. Không phải tôi đòi hỏi một điều gì cao hơn, vinh quang hơn. Không phải tôi cành cao tưởng mình là nhà Kịch sĩ thiên tài, mà vênh váo chối từ cơ hội đầu tiên cho một đứa trẻ con vắt mũi chưa sạch. Nhưng tôi sợ mình sẽ thất vọng. Tôi sợ mình sẽ buồn, khi nhìn những thước phim không còn là những câu chữ của mình. Tôi biết, người ta sẽ đòi sửa kịch bản để phù hợp với điều kiện và kinh phí. Tôi biết, quan điểm tư duy của một người xa lạ sẽ không thể giống hệt tôi. Có thể tôi không giỏi bằng, không kinh nghiệm bằng, nhưng tôi luôn muốn giữ nguyên những cuộc đời, những câu chuyện của mình không thay đổi, không thêm thắt. 

Dù thế, cuối cùng có lẽ tôi vẫn sẽ phải gửi đi để duyệt lại trước khi đối phương suy nghĩ và nhận lời sản xuất. Có lẽ khi lớn lên con người ta phải học cách chấp nhận, và đánh đổi. Những trang viết là của tôi, câu chữ là của tôi, nhưng quyết định bán hay không bán tôi chỉ có một nửa quyền lựa chọn. Tôi không thấy buồn, chỉ băn khoăn thôi. Tôi băn khoăn không hiểu nổi tương lai của một kẻ thiếu thực tế như tôi sẽ đi về đâu?

Tôi chỉ hi vọng rằng đối phương sẽ từ chối, hoặc đó chỉ là một lời hứa suông như biết bao lần khác. Để mãi mãi kịch bản 90' đầu tiên trong đời tôi được cất tủ, được nằm yên ở góc sâu của tôi, cho đến khi tôi đủ lớn để tự quyết định, tự làm những bộ phim mình mong mỏi, dự định. 

Tôi không thích viết kịch bản truyền hình vài chục tập theo đơn đặt hàng, và đề cương nội dung có sẵn. Tôi không muốn biến kịch bản 90' thành kịch bản truyền hình. Tôi không thích làm việc với những người không cùng quan điểm. Tôi không thích suy nghĩ những phong cách không phù hợp với lỗi viết của bản thân. Nhưng tôi chẳng là ai cả, để đòi hỏi, để cành cao.

Năm thứ nhất, tôi sống như mọi điều mà tôi thích, làm mọi thứ mà tôi muốn, mơ mộng tất cả những gì có thể. Năm thứ hai, tôi thường xuyên đặt câu hỏi: Tôi sẽ còn bay nhảy như thế này đến bao giờ nữa? Đến bao giờ tôi sẽ phải bỏ rơi suy nghĩ: chỉ làm điều mình thích không quan tâm đến suy nghĩ của người khác, không quan tâm đến những điều không hay sẽ xảy ra?

Nhưng ngay lúc này, giữa những tháng ngày lưng chừng ở năm thứ ba, tôi đã biết câu trả lời.

Tôi vẫn sẽ viết kịch bản truyền hình theo đặt hàng, để kiếm nhiều tiền hơn so với số tiền hàng tháng có được từ việc viết những gì mình thích. Tôi vẫn sẽ bán kịch bản 90' để làm phim truyền hình vì những mối quan hệ. Tôi vẫn phải gặp gỡ những người không cùng quan điểm, vẫn phải suy nghĩ và viết những thứ không phải của tôi.

Giá mà tôi cứ bé bé xinh xinh, ngây ngây thơ thơ, không bao giờ phải lớn lên thì hay biết mấy!

 
 
Current Music: Album Bản Năng - Cuộc sốngs
 
 
Đỗ Như Trang
23 February 2012 @ 01:38 pm


Cậu ấy nói sẽ rời khỏi Việt Nam, nhanh nhất khi có thể. Tôi nghe anh kể, Viên đã nhảy múa vui mừng khắp căn phòng như một đứa trẻ nhận được một món quà ao ước từ lâu, khi cậu hay tin thủ tục apply học bổng đơn giản hơn rất nhiều, so với những lo ngại của chúng tôi. Lẽ ra tôi nên vui cho bạn mình, nhưng ngay lúc ấy tôi chỉ thấy buồn, chẳng thiết viết lách, chẳng thiết vẽ vời, chẳng thiết tưởng tượng những bộ phim của chúng tôi nữa. Cũng phải, vì Viên là người như thế, khả năng, tư duy của cậu ấy không phù hợp với đất nước nhỏ bé này. Tài năng của cậu ấy, không thể đơn giản để bị chôn vùi một cách vô nghĩa chỉ vì những luật định vô lý, và những môn học nhàm chán ấy.

Nhưng tôi buồn lắm, bởi còn bao dự định của chúng tôi. Còn những bộ phim bỏ dở chưa hoàn thành. Còn những tranh luận, những điều tôi không thể chia sẻ với ai trong những bộ phim tôi xem, tôi chạm đến. Ngay khi Viên bước chân ra khỏi hành tinh tưởng tượng nhỏ bé, nghèo nàn của tôi, tôi biết rất khó để mối dây liên hệ giữa tôi và cậu còn mãi. Cậu sẽ chẳng tự tay cắt đứt sợi dây vô hình ấy đi, tôi cũng thế.

Nhưng trên con đường dài, rất dài của Viên, nhỡ đâu cậu sẽ đi quá xa, tới những hành tinh rực rỡ, kì ảo, và mới lạ khác, đế sợi dây ngắn ngủi giữa chúng tôi bị kéo căng, căng, căng mãi, rồi đứt phựt. 

Sẽ chẳng có những buổi chiều nắng vàng, tôi ngồi sau chiếc xe cub cũ rích của Viên, nhìn thế giới trôi tuột về phía sau qua những tấm gương. Sẽ chẳng còn những ngày vô ích, đi khắp nơi tìm kiếm những đồ vật đã bị vứt bỏ từ lâu. Những chiếc đồng hồ cũ, những chiếc đài catset, những chiếc kính râm nhất định phải vỡ hỏng một bên. Và cũng chẳng còn có ai, cùng tôi vào siêu thị lấy trộm một vài hạt đậu nhỏ tị tẹo, trong một bao đầy ắp, xanh mịn như những tưởng tượng đẹp đẽ trong tâm trí của Viên. Những hạt đậu ấy, chúng tôi trồng thành cây, chờ ngày nó lớn, với những chiếc lá nhỏ tị, xanh mượt. Bao giờ tất cả đều đẹp như " người mẫu" thì tôi sẽ cho casting, từng đứa một, để được xuất hiện trong bộ phim mà chúng tôi cùng ấp ủ. Vậy mà cuối cùng, những cây đậu to, nhỏ, nhỡ, vừa đều chết hết, chỉ bởi tôi chẳng khéo léo, đủ để chăm lo những mầm cây bé nhỏ ấy.

Vũ chẳng thể nói gì để an ủi tôi, chẳng ai có thể nói điều gì để xoa dịu nỗi buồn đang nhấn chìm mọi giác quan của tôi.

Buồn quá Viên ơi, tớ buồn lắm. Tớ không buồn đến nỗi chán chường, nằm thối nát một chỗ như một đứa ỷ lại đâu. Nỗi buồn của tớ, chỉ đơn giản là luôn thường trực, luôn ở bên cạnh, luôn thì thầm nhắc nhở tớ về ngày Viên đi xa. Nỗi buồn, bao hàm cả sự ghen tị của tớ trước những điều Viên có thể làm được ngay lúc này, và cả sau này nữa. Xin lỗi, vì lúc nào tớ cũng nói Viên hãy ở lại đây, ở lại để cùng thực hiện nốt những ước mong của riêng tớ. Tớ biết rằng, tớ chưa bao giờ thực sự là bạn thân của Viên, nhưng dẫu sao trong lòng tớ thì Viên vẫn là một trong những người bạn đặc biệt nhất, thú vị nhất, mà không bao giờ tớ quên được. 

Hà Nội, Vinh, Sài Gòn, những thành phố, những con đường, những ngõ ngách nơi mà chúng ta cùng đi qua. Sẽ đều là những điều tuyệt vời, mà tớ không bao giờ quên.

Thôi thì Viên cứ đi đi, tớ sẽ chờ để apply ngay khi tốt nghiệp. Hi vọng rằng, một ngày nào đó tớ có thể đuổi kịp Viên, và lại cùng nhau làm bộ phim dài về những con người chìm đắm trong mộng mị, mà ta cùng dự định. Haha, cũng kì quặc nhỉ vì có thể tháng 8 này Viên mới đi, mà tớ vội vã nói nhiều điều vớ vẩn quá. Những câu chữ lung tung mà chắc gì Viên đã đọc được. Thế mà tớ vẫn muốn nói lắm, vẫn muốn viết lắm, vì đứng trước mặt Viên, cả hai chỉ toàn múa may quay cuồng, rồi chẳng thể nói gì nghiêm túc cả.

Cuối cùng thì, cảm ơn Viên vì đã đem bộ phim đầu tiên của chúng mình đến LHP Busan, đó là điều đáng tự hào nhất của tớ về Viên trong suốt 3 năm mình quen biết nhau. Còn lại tất tật những lỡ hẹn, đi muộn, ngủ quên của Viên thì tớ cũng ghi chép đầy đủ không bao giờ quên đâu! :-<
Tags: , ,
 
 
Current Location: Miles away.
 
 
Đỗ Như Trang
10 July 2011 @ 01:57 am


I  W A N T   T O   B E   F O R E V E R   Y O U N G .

Việc tận hưởng tuổi 20 vào thời gian này làm tôi thêm khao khát. Tôi có quá nhiều dự định, đồng thời cũng có cả những ràng buộc ngáng chân. Vượt qua sự căng thẳng và mệt mỏi với một công việc thực sự nghiêm túc, làm tôi vui hơn so với tưởng tượng ngây dại của một kẻ chẳng có trải nghiệm giữa cuộc đời trước kia. Kí một hợp đồng nghiêm túc lần đầu tiên trong đời, cảm giác bán đi những câu chữ của mình, bán đi những suy nghĩ của bản thân, những quy định, cả những mong mỏi vô nghĩa vào một kịch bản như mình mong muốn. 

Việc lớn lên, thực sự khó hơn rất nhiều so với những tưởng tượng nông cạn của tôi. 

Vì thế mà, tôi vẫn sợ thời gian, vẫn sợ phải lớn lên. Nhưng hiện tại, tôi muốn tận hưởng tuổi 20 chẳng bao giờ lặp lại lần thứ hai của mình. Có lẽ đó sẽ là điều tích cực nhất để tôi tạm gác lại cảm giác những ngày tháng cũ trôi tuột trên bàn tay tôi, rơi xuống tận cùng của những lãng quên. 

D R E A M  O N .  D R E A M  O N .

Tôi không chờ đợi năm tiếp theo của Đại Học nữa. Bởi lẽ những chai sạn đang ngặm nhấm dần dần khu rừng kì lạ nằm ẩn hiện trong tâm trí tôi. Cứ thế cứ thế, cho đến khi màu xanh bên trong tôi khô héo dần, và cuối cùng chỉ còn lại những cành lá xơ xác, èo uột, và hằn học với chính bản thân. Mặt trời của tôi cũng trôi dần đi mất, kéo theo cả những ước mơ, và mỗi ngày tôi chết chìm trong đó. 

Đến tận bây giờ tôi vẫn hoang mang. Phải đi đâu để tìm lại những ao ước, kì vọng ngây thơ của tôi tuổi 18. Hoặc tôi nên tìm một mặt trời khác, tìm một biển ước mong khác, để rồi lại tiếp tục nhìn nó cạn khô? Lại đi tìm, và lại thất vọng. Làm sao để có thể vẽ lại bằng ngôn từ những bức tranh bay lượn trong khu rừng của tôi, một cách vô tư, hồn nhiên như trước. Nghĩa là không đắn đo, không chần chừ, không băn khoăn rằng như thế có phải là điều tốt nhất không.

I  N E E D  Y O U  D E S P E R A T E L Y  H E R E .

Tôi vẫn nhớ người yêu, dù chỉ chưa đầy 48 giờ nữa, chúng tôi sẽ lại gặp nhau. Sẽ lại cùng ăn trưa, cùng nói những chuyện ngu ngốc khi chui trong một chiếc chăn phủ đầy nắng. 

Tôi sẽ lại hôn lên hàng mi dài của anh. Lại vẽ những thành phố cũ kĩ trên cánh tay anh như một hình xăm xấu xí, mà phải ba ngày sau anh mới có thể xóa đi. Sau đó, tôi sẽ nằm bên cạnh anh, đọc lại tất cả những bưu thiếp Đà Lạt ngốc nghếch anh dành tặng cho tôi, rồi lại hôn nhau, sâu thật sâu như những ngày đầu tiên, thật vụng về, vội vã. Những sợi chỉ màu mềm mại được dệt từ ánh nắng tràn qua cửa sổ chạm lên mái tóc nâu của tôi, nhẹ nhàng chạm vào cánh mũi cao, hàng mi dài, và đôi môi mềm của anh. Mùa hạ là như thế phải có phải không?

M Y  C H I L D R E N S . . .

Dự định ơi, chúng mày phải nằm ngoan ở đây, chờ mẹ đi ra ngoài, làm ô shin, làm tôi đòi người ở, làm lụng như nô lệ cho người ta. Bao giờ mẹ có tiền, mẹ về quê thăm chúng mày. Mẹ sẽ cho chúng mày ăn, cho chúng mày lớn, lúc mẹ già hãy chở mẹ đi chơi. Thằng đầu tiên mẹ đặt tên là: Đi Biển. Mong Biển hãy chăm sóc các em. Thằng thứ hai, con tên là: Ăn Ngon. Đứa thứ 3 tên là Mặc Đẹp con nhé. Mong lúc mẹ đi xa, ba con: Biển, Ngon và Đẹp, sẽ yêu thương chăm sóc nhau. Mẹ đi đây!

Hu hu...
Tags: , , ,
 
 
Current Location: My July.
Current Music: I'll find away.
 
 
Đỗ Như Trang
18 June 2011 @ 01:27 am

Em chỉ viết vì anh không còn ở Hà Nội nữa.

Và chắc chắn mình sẽ phải bỏ qua ngày kỉ niệm 7 tháng yêu nhau. Nhưng kỉ niệm 8 tháng, 9 tháng, 10 tháng, 1 năm, em nhất định sẽ bắt anh phải luôn ở bên cạnh em. Không được chạy đi đâu hết. Dù mình chẳng bao giờ có một ngày kỉ niệm đúng nghĩa cả. Chúng mình luôn gặp những chuyện như: Cãi nhau này. Hoặc là cuống cuồng lên vì một chuyện linh ta linh tinh, xong chạy vội đi để cùng nhau giải quyết. Hoặc là em ốm, ngủ cả ngày, anh sẽ ngồi trên giường em đá Pes, rồi thi thoảng quay ra mỗi lần em mở mắt để tìm xem anh đang ở đâu. 

Thực ra anh là một người yêu ngốc nghếch. Anh chẳng bao giờ biết được khi em nói anh không cần đến nữa đâu, có nghĩa là em rất muốn nhìn thấy anh. Có những lúc em bảo anh đừng lo, em có thể tự giải quyết được mọi chuyện, anh chỉ im lặng, bảo ừ thế cũng được. Nhưng anh không hề hiểu, em đang nhõng nhẽo, em đang hi vọng anh sẽ hỏi em có thật thế không? Làm sao em tự lo được, chuyện nghiêm trọng thế cơ mà. 

Em chỉ tỏ ra mình độc lập, tự biết chăm sóc cho bản thân với mọi người thôi. Với người yêu em thì khác. Em muốn được ỷ lại, muốn dựa dẫm, và lúc nào cũng chờ đợi anh che chở cho em. Điều này thì rõ ràng anh biết. Phải không?

Em nhớ những ngày mình chưa yêu nhau. Em gội đầu cho anh trong những gian phòng chật hẹp, mờ ảo bởi chỉ có ánh đèn vàng ở quá cao, dù kiễng chân lên thế nào cũng không sao với đến được. Em nhớ lần em dẫm lên chân anh để thấy mình cao hơn chút nữa, anh chỉ dựa vào tường và cười vì thói nhõng nhéo vô cớ của em. Em nhớ những ngày mình bắt đầu yêu nhau. Cả hai cùng lén lút vụng về hôn nhau trên tầng 27 vào một đêm lạnh buốt. Em nhớ những món quà chẳng có tính chất yêu đương tẹo nào của anh. Em nhớ tấm thiêp Valentine của anh với hình con mèo nhắm tịt mắt đang tặng hoa cho em. Em nhớ những dòng chứ bé tí tẹo anh viết, em nhớ những lời ngọt ngào vụng về, và không đúng cách của anh. Em nhớ những ngày mình rất yêu nhau. Cùng ngủ trưa và nghe Sad Things trong tiết trời oi ả. Lúc ấy vào mùa xuân, anh ngủ quên khi em đang thì thầm về dự định của những ngày tiếp theo. Em nhớ những bộ phim mình cùng xem. Em nhớ những ngón tay của anh khi chạm vào em, nhớ cách anh hôn em, ôm em, khóc vì em. Em nhớ những lần mình cãi nhau xen lẫn cả những cảm xúc vui buồn, khó chịu mà cả hai cùng chạm tới.

Em nhớ anh quá Vũ ơi. Làm sao có thể quen với việc cả tháng trời không gặp nhau, trong khi mỗi ngày anh đều xuất hiện và làm đảo lộn mọi cảm xúc trong em?

Này Vũ ơi. Mau về Hà Nội đi, về với những con phố dài mình từng bước qua bằng sự vụng về non dại của tuổi hai mươi. Này Vũ ơi. Mau về Hà Nội đi, về căn phòng chật hẹp của em, nằm ngủ trưa khi ánh nắng như một sợi chỉ màu, khẽ vương lại trên mi mắt dài vô cớ của anh. Này Vũ ơi. Mau về Hà Nội đi, về với những con mèo của em, vuốt ve yêu thương chúng như những những sinh vật mềm mại nhất của hành tinh già cỗi này. 
 
Này Vũ ơi. Mau về với em đi.
 
 
Tags: , , , ,
 
 
Current Location: June.
Current Music: Joshua James - Crash This Train.
 
 
Đỗ Như Trang
15 June 2011 @ 09:23 pm


1.
Cuộc đời thật kì lạ. Đôi khi nó làm tôi buồn nhiều đến nỗi không thể nào đếm nổi bằng những con số dựa trên ngôn từ ước lượng thành. 

Tôi chưa đủ 20, chưa đủ hiểu cuộc đời, và thậm chí chưa đủ để hiểu cả những góc ngách nhỏ còn ẩn chứa trong tôi. Là bởi Ghen Tị thầm thì với tôi mỗi đêm cùng nhắm mắt?. Là bởi Lòng Tham cất tiếng chào tôi mỗi buổi sáng dài mênh mang? Là bởi tôi có quá nhiều điều đáng xấu hổ chẳng biết phải nói cùng ai, đành chối bỏ chính mình mà nhét vào những góc sâu, xa xôi hơn tôi có thể hình dùng được.

Hàng ngàn lần tôi vẫn ước mong, giá như mình đừng lớn lên. Nỗi băn khoăn và ước mong lệch lạc này sẽ đi theo tôi đến bao giờ? Đến khi nào? Và đến nơi đâu?

2. Nỗi buồn này có lẽ bắt đầu từ chiếc túi của Lòng Tham tặng cho tôi như một món quá thân mật. Chiếc túi màu xanh, không có đáy, nhìn vào chỉ thấy một màu đen sâu hút, nhưng hình dáng bên ngoài thì nhỏ nhắn đủ để tôi cất gọn trong mỗi nhịp thở của trái tim. Sai lầm của tôi, là không dám cất tiếng hỏi Lòng Tham rằng: Nhỡ đâu, một ngày kia khi chiếc túi không bao giờ đầy được, tôi sẽ tuyệt vọng thì sao? Nhưng tôi vội vàng quên mất nỗi băn khoăn phổ thông, tầm thường ấy, bởi niềm hi vọng có được tất cả mọi thứ, bắt đầu nảy mầm trong chiếc túi của tôi. 

Tôi treo những điều ước lên những cành khẳng khiu của chiếc cây hi vọng. Từ sau ngày hôm đó, tôi thầm ước đủ mọi điều. Và càng ngày càng khao khát, mong chờ nhiều điều viển vông hơn trước. Tôi mong đợi những cơn gió màu sắc sẽ cuốn bay tôi đi khỏi hành tinh vô vị này. Tôi mong đợi sẽ gặp những con người đặc biệt, chạy mải miết cùng tôi trên đôi chân không bao giờ ngừng lại. Chúng tôi sẽ chạy mãi từ bình minh này đến bình minh khác. Chúng tôi đưa tay vẫy mặt trời khi ngài còn ngái ngủ, ngài sẽ ngáp ngắn dài đáp lại chúng tôi thờ ơ. Chúng tôi cười khúc khích vì nỗi già nua của mặt trời, in hằn lên tia nắng, lên đôi mắt mà chẳng ai dám nhìn vào.
 
Nhưng rất nhiều ngày trôi qua, những điều tôi mong ước, rơi rớt vào chiếc túi thưa thớt hơn rất nhiều điều tôi kì vọng. 


Tôi bắt đầu nhận ra mình không thể nào có được tất cả những mây trời, và biển xanh trong tâm trí lơ lửng của mình. Tôi biết. Mình bị lừa. Tôi vội vã chạy đi tìm Lòng Tham, với suy nghĩ ngây thơ rằng tôi sẽ trả lại chiếc túi và vạch mặt gã một cách sỗ sàng. Nhưng gã chẳng thèm nghe tôi nói, gã vẫn ngủ say sưa vắt vẻo trên những nhành cây mà tôi cất trong chiếc túi không có đáy của mình. Gã đã ngủ ở đó từ rất lâu, say sưa trong những bình minh tưởng tượng, trong những cơn gió đủ màu của tôi. 
 
Thế là tôi đã hiểu. Tôi đã tự buộc ngược mình lại, lắc lư lắc lư như một quả lắc nằm trong chiếc đồng hồ mà cuộc đời định sẵn. 
 
Như một lời nguyền để nhấn mạnh với tôi rằng, cả đời này, nỗi buồn của tôi chỉ xuất phát từ những nỗi thất vọng vì không bao giờ toại nguyện và làm thỏa mãn, lòng tham của chính mình. Mà tôi thì chắc chắn, sẽ chẳng bao giờ chiến thắng được Lòng Tham, bởi gã là một phần trong tôi.
 
 

 
 
 
Current Music: Vista. Opera2