
This is my 18-year-old self.
Ở nhà trong một chiều thứ bảy, làm tôi muốn viết một vài điều gì đó, như để thỏa mãn nhu cầu chia sẻ riêng tư. Một cảm giác bộc phát đơn thuần, dưới tiết trời ẩm ướt thường nhật đến phát chán vào mùa xuân. Những ngày dài có mặt ở trường cả sáng lẫn chiều, những buổi tối vòng quanh Hà Nội bất chấp cả những cơn mưa, những đêm hì hụi viết lách về cuộc đời của những con người mãi chỉ nằm trong tưởng tượng. Nhiều tháng trời như vậy, khiến cho cảm giác ở nhà nhàn rỗi vào một buổi chiều làm tôi thấy lạ lẫm quá.
Kịch bản của tôi có thể sẽ được sản xuất, kịch bản 90' nhưng sẽ trở thành 1 bộ phim truyền hình hai tập. Phải chịu thôi, bởi tôi mới chỉ là đứa sinh viên năm ba non choẹt cả về tuổi đời, lẫn nhận thức ganh đua nghề nghiệp. Sản xuất một phim Điện Ảnh đâu phải dễ dàng đến thế. Không suy nghĩ, tôi từ chối ngay. Không phải tôi đòi hỏi một điều gì cao hơn, vinh quang hơn. Không phải tôi cành cao tưởng mình là nhà Kịch sĩ thiên tài, mà vênh váo chối từ cơ hội đầu tiên cho một đứa trẻ con vắt mũi chưa sạch. Nhưng tôi sợ mình sẽ thất vọng. Tôi sợ mình sẽ buồn, khi nhìn những thước phim không còn là những câu chữ của mình. Tôi biết, người ta sẽ đòi sửa kịch bản để phù hợp với điều kiện và kinh phí. Tôi biết, quan điểm tư duy của một người xa lạ sẽ không thể giống hệt tôi. Có thể tôi không giỏi bằng, không kinh nghiệm bằng, nhưng tôi luôn muốn giữ nguyên những cuộc đời, những câu chuyện của mình không thay đổi, không thêm thắt.
Dù thế, cuối cùng có lẽ tôi vẫn sẽ phải gửi đi để duyệt lại trước khi đối phương suy nghĩ và nhận lời sản xuất. Có lẽ khi lớn lên con người ta phải học cách chấp nhận, và đánh đổi. Những trang viết là của tôi, câu chữ là của tôi, nhưng quyết định bán hay không bán tôi chỉ có một nửa quyền lựa chọn. Tôi không thấy buồn, chỉ băn khoăn thôi. Tôi băn khoăn không hiểu nổi tương lai của một kẻ thiếu thực tế như tôi sẽ đi về đâu?
Tôi chỉ hi vọng rằng đối phương sẽ từ chối, hoặc đó chỉ là một lời hứa suông như biết bao lần khác. Để mãi mãi kịch bản 90' đầu tiên trong đời tôi được cất tủ, được nằm yên ở góc sâu của tôi, cho đến khi tôi đủ lớn để tự quyết định, tự làm những bộ phim mình mong mỏi, dự định.
Tôi không thích viết kịch bản truyền hình vài chục tập theo đơn đặt hàng, và đề cương nội dung có sẵn. Tôi không muốn biến kịch bản 90' thành kịch bản truyền hình. Tôi không thích làm việc với những người không cùng quan điểm. Tôi không thích suy nghĩ những phong cách không phù hợp với lỗi viết của bản thân. Nhưng tôi chẳng là ai cả, để đòi hỏi, để cành cao.
Năm thứ nhất, tôi sống như mọi điều mà tôi thích, làm mọi thứ mà tôi muốn, mơ mộng tất cả những gì có thể. Năm thứ hai, tôi thường xuyên đặt câu hỏi: Tôi sẽ còn bay nhảy như thế này đến bao giờ nữa? Đến bao giờ tôi sẽ phải bỏ rơi suy nghĩ: chỉ làm điều mình thích không quan tâm đến suy nghĩ của người khác, không quan tâm đến những điều không hay sẽ xảy ra?
Nhưng ngay lúc này, giữa những tháng ngày lưng chừng ở năm thứ ba, tôi đã biết câu trả lời.
Tôi vẫn sẽ viết kịch bản truyền hình theo đặt hàng, để kiếm nhiều tiền hơn so với số tiền hàng tháng có được từ việc viết những gì mình thích. Tôi vẫn sẽ bán kịch bản 90' để làm phim truyền hình vì những mối quan hệ. Tôi vẫn phải gặp gỡ những người không cùng quan điểm, vẫn phải suy nghĩ và viết những thứ không phải của tôi.
Giá mà tôi cứ bé bé xinh xinh, ngây ngây thơ thơ, không bao giờ phải lớn lên thì hay biết mấy!
Current Music: Album Bản Năng - Cuộc sốngs
♥ | D e e p e r c o n v e r s a t i o n .



