Home
+C H A S I N G   C A R S +
22 November 2009 @ 07:58 pm




When you're dead, you're dead. It's been fun, father.






Tôi đã xem Thirst. Thật ra phải đắn đo, chần chừ mất ba ngày, tôi mới thật sự chạm vào nó. Thật ra, tôi đang bối rối, nói thế nào nhỉ, khi đi đến tận cùng của cái kết. Tôi chợt giật mình, rồi tự hỏi, đây có phải là cảm giác hụt hẫng không? Hay. Cảm giác ấy bên trong tôi là hoàn toàn trống rỗng? Mọi thứ đều rỗng không. Thậm chí, tôi còn không biết mình đã buồn, hay khóc trong khi xem phim?

Có phải, bởi vì, tôi đã xem nó từ tận trưa đến bây giờ. Mỗi lúc, phải ngừng một chút, nếu không sẽ không đủ can đảm đi hết những điều kì quái đó? Vì vậy mà mạch phim ngắt quãng, nên tôi mới lơ lửng vô định như thế này? Chỉ biết rằng tôi không ngừng đặt tay lên ngực mình tự trấn an, nếu không sẽ chết vì nghẹt thở.

Thật muốn chửi bậy. Park ChanWook là một thằng điên khùng! Đúng là đồ khốn!




 
 
+C H A S I N G   C A R S +
15 November 2009 @ 10:01 pm
Sự bắt chước chẳng đến đâu khiến tôi thấy trí óc nó thật hạn hẹp, và rẻ tiền.



Mùa đông. Tôi thấy ánh nắng mặt trời bị dẫm nát be bét, rồi bị trói chặt lại, sau cùng người ta treo ngược nó lên một cành cây gầy guộc đau đớn. Và như thế, cũng quá đủ để tạo ra một bầu trời nhầu nhĩ, thảm thương, mỗi lần nhìn lên cao tôi thấy bên trong mình rỗng không, chẳng còn điều gì ngoài màu xám u uẩn. Tôi từng nói rồi, tôi ghét nhất cái màu trung gian không rõ ràng, chẳng nói lên được điều gì ngoài những trống trải hoang mang.

Khi tôi nói với cậu ta, đừng hút thuốc và nghe đi nghe lại Farewell, my lovely giữa ngày lạnh buốt. Cậu ta chỉ cười, nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi rút ra một điếu thuốc khác. Nhìn thấy nụ cười hơi nhếch lên từ khóe miệng cậu ta, tôi gần như chết đứng. À phải, giữa chúng tôi không có một thỏa thuận nào mang tính nhắc nhở, quan tâm. Vì thế mà, tôi biết chắc, với loại người này, tôi thề, sẽ không bao giờ cùng ngồi xem một bộ phim nào đến tận cùng với cậu ta hết. Dù cho cậu ta có yêu cầu/ đề nghị/ nãi nỉ hay bất kì điều gì tương tự thế.

Ngày sinh nhật lần thứ 18 ( hay 19? Tôi cũng không chắc nữa), tôi tiến hành mọi thứ rất êm đẹp. Tự mình đi loanh quanh Hà Nội cuối giờ tan học, tự mình đi ăn, ngày hôm sau tự mua một vé xem phim. Bộ phim mà tôi chờ đợi từ rất lâu, cảm giác không đến nỗi tệ, ít nhất tôi hài lòng vì mình đã xem nó. Cảm giác tự mình làm mọi việc rất tuyệt. Không phải tôi không có ai để cùng chia sẻ ngày sinh nhật. Chỉ là lần này, tôi muốn đối xử tốt với chính mình theo cách của tôi. Chỉ tiếc rằng, vì tiêu tiền quá tay, cuối cùng tôi chẳng còn đủ 7 nghìn để tự mua tặng một tấm card cho mình. Cuối cùng trong tất cả những món quà nhận được, chỉ có chiếc mũ của Gấu là tôi dùng được. Dù sao những thứ còn lại cũng có giá trị về mặt tinh thần, vì thế cũng chẳng có gì khiến tôi phàn nàn cả.

Tôi đã xem Chơi Vơi hai lần, cả hai lần đều xem ở phòng chiếu 3. Lần đầu là hàng ghế C, ngồi chính giữa, và đi một mình. Lần hai là hàng ghế B, ngồi ngoài cùng rìa bên trái, đi cùng với Gấu. Tự cảm thấy rằng mình nên xem đi lần thứ ba. Những cảm giác khác, vì quá khó cắt nghĩa, nên tôi không nhắc lại thêm nữa.

Hôm nay, đi trên đường Thanh Niên, tôi thấy hai bên đường mịt mù sương, phía bên kia Hồ Tây chẳng có gì ngoài một màu trắng. Từ phía gần nhà Gấu có thể thấy CVA lờ mờ với màu sơn vàng ở phía xa. Khi nhìn không gian bị dìm sâu vào lớp sướng trắng toát, tôi nhớ ngày chia tay của tôi và M, giữa mùa hạ nhưng trời mưa, mọi thứ cùng đều vô định, trắng toát lạnh lẽo như thế này. Tôi định phóng xe một lèo lên cầu Chương Dương, vì vạch xăng vượt quá mức F , thừa đủ để tôi đi một vòng Hà Nội. Nhưng cuối cùng vì trời quá lạnh. Tôi là động vật chịu lạnh quá kém, nên chỉ đi mua bột giặt hộ Gấu, rồi về thẳng nhà mình, rúc vào chăn ấm ngủ đến tận tối mịt mới mở mắt ra. Lúc đó lại nhớ đến cảm giác hồi chiều, giá mà chia tay nhau, lần nào cũng hoành tráng như với M thì tốt. Thế rồi tôi thèm muống Dilmah Bạc Hà, nhưng trong nhà không có, thế là đành uống nước lọc. Càng lúc càng thấy mình sợ mùa đông kinh khủng.

Tôi đang lên lịch sắp xếp công việc cho tuần sau. Clip cho CĐLP vẫn còn vài nhân vật chưa pv được. Ngoài ra kịch bản gửi cho anh An bên VTV6 vẫn chưa tiến hành quay. Tôi nghĩ dự án đó đã bỏ rồi, nghĩ vậy nên chẳng buồn gọi điện hỏi anh An nữa. Mai tôi sẽ đi làng lụa Vạn Phúc, hi vọng rằng trời không quá lạnh, nếu không, tôi nhất định sẽ chết trên đường đi vì hóa đá. Ứ hự. Ôi, khổ quá, mùa đông. Đừng lạnh và buồn như thế mà.
 
 
Current Music: Dệt tầm gai.
 
 
+C H A S I N G   C A R S +
25 October 2009 @ 02:35 pm
Nếu tôi không biết dập tắt sự tự phụ thiếu căn cứ của mình, thì sau này sẽ còn nhiều phiền phức ảnh hưởng nặng nề đến tinh thần hơn nữa . Là thế, tự tin và tự phụ, đâu có giống nhau.

Để kiềm hãm sự cool ngầu quá độ của mình ;_______;. Mình phải nhắc thêm chuyện, từ đêm qua đến giờ mình không thể nói dù chỉ một từ, cố nói cũng không ra một tiếng nào. Ai bảo im lặng là vàng chứ? :((
Tags: ,
 
 
Current Location: Miles away.
Current Music: 1234- Feist
 
 
+C H A S I N G   C A R S +
21 October 2009 @ 12:42 pm











Khoảng thời gian này tôi thường bị khó thở, việc hô hấp gặp một số khó khăn khi thời tiết thay đổi. Vậy nên tôi rất dễ cáu gắt, khó chịu trước bất kì một vấn đề nào khiên tôi không hài lòng. Do đó, tôi cần phải học cách kiểm soát bản thân tốt hơn.

Chiều nay tôi sẽ học nhiếp ảnh, nhưng đang nghĩ mãi, liệu có nên đi học không với tình trạng như thế này? Ngày hôm qua khi ngồi trong phòng chiếu của trường tôi tưởng mình sắp chết đến nơi vì thiếu không khí.

Phòng chiếu lèo tèo vài ba người, lớp quay phim hầu như nghỉ hết. Chúng tôi cùng nhau ngáp ngắn dài xem hai bộ phim đen trắng, nhập nhoạng giật hình lên xuống rất có nhịp điệu. Cuối cùng tôi ngủ quên khi bộ phim thứ hai bắt đầu được hai  mươi phút. Ngủ mê mệt, và khi tỉnh dậy, chỉ kịp xem cảnh nữ nhân vật chính thả con chim vành khuyên nhỏ trong túi áo của mình bay lên cao, trước khi kịp nhìn bầu trời xanh lần cuối cùng. Tôi lại thấy khó thở, thở bằng miệng cũng chẳng tốt hơn chút nào. Họng tôi đau rát như thể có ai phả một lớp khói mỏng vào bên trong. Chúng uốn mình thành một cuộn len màu xám, nằm lì trong vòm họng, không chịu biến mất hay trôi xuống sâu thật sâu.

Khi ấy, tôi nhớ đến lời Gấu dặn, lẽ ra ốm thì nên đi khám sẽ tốt hơn. Rồi tôi lại nghĩ tiếp, ốm sau đó đi khám, đi khám rồi người ta sẽ đưa cái thanh sắt dài mỏng dính ấy vào bên trong mũi tôi như ba năm trước, tôi vừa thấy sợ vừa thấy đau. Tiếp theo, bác sĩ sẽ kê đơn thuốc, đầy đủ những cái tên loàng loằng khó đọc, mỗi lần uống vào chỉ thấy vừa đắng nghét, vừa tiếc tiền. Vậy nên tôi chần chừ.

Có vẻ Gấu rất thích cuốn sách tôi cho nó mượn, tôi đã đọc cuốn sách ấy trong suốt một tháng liền, còn Gấu chỉ mất hai ngày. Rất tiếc, tôi không thể đọc như nó, bởi mỗi lần chạm đến từng câu chữ trong cuốn sách buồn thảm ấy, tôi lại cảm nhận rõ tim mình đập rất mạnh. Tôi liên tục cảm thấy nôn nao khi đọc nó, như thể ngay lập tức tôi phải làm một việc gì đó ngay, nếu không sẽ không kịp, nếu chỉ chậm vài giây, tôi sẽ mất cả đời để nuối tiếc. Và, tôi nhìn thấy một phần của bản thân bên trong đó, không hoàn toàn giống, nhưng có nét tương đồng. Điều này làm tôi hơi lúng túng.

Khi đọc những dòng Gấu viết về cuốn sách, không hiểu sao tôi nhớ ra phòng triển lãm tranh mà cả ba đã từng đặt chân đến. Căn phòng có màu sơn trắng, ánh đèn vàng dìu dịu, cùng những bức tranh mang những đường nét kì lạ. Người họa sĩ ấy đang sống ở Paris, khi biết được điều này tôi đã ngạc nhiên không ít.

Ah, còn một chuyện này, hôm qua- sau bao nhiêu lần gặp trở ngại, tôi đã xem được The Good, The Bad, The Weird. Thật sự là rất mãn nguyện. Không hề khiến tôi thất vọng một chút nào. Ka' đơ dù xem lần thứ hai vẫn cảm thấy rất thích.

Khi tỉnh dậy trên chiếc giường phủ ga màu vàng nhạt của mình, tôi thấy Ka' nằm ngủ say bên cạnh, không thể nhớ mình đã mở cửa cho nó từ lúc nào, nhưng ngay lúc ấy, tôi tưởng mình đã từ rạp chiếu phim về nhà, chúng tôi vừa xem phim xong mệt quá lăn ra ngủ. Nhưng một lát sau, lại thấy mình trong rạp chiếu tối om, với một vài thành phần vô văn hóa, không đáng để tâm, ngồi cạnh mình là Ka' đơ đang bực dọc vì những tiếng bàn luận quá lớn. Tôi giật mình lo lắng. Có phải lúc nãy tôi đã ngủ mơ?


Một người bạn nói tôi hãy mong chóng làm lại sim, sau đó chuyển số cho anh ta, để tiện việc liên lạc về sau. Thật ra tôi đã định đi làm lại sim mấy lần, nhưng có một câu chuyện nho nhỏ xảy ra như thế này. Tôi vào một cửa hàng đại lí mạng để làm lại sim cùng Dương và Kan, ngày hôm ấy rất lạnh. Khi từ cầu Long Biên xuống tôi tưởng gió sẽ thổi tôi bay đi đâu mất. Có lẽ là bay sang tận bên kia sông, nơi có những vệt sao rơi lơ lửng giữa sương mù đặc quánh. Cũng có khi tôi sẽ bị ném đến một thế giới khác, lộn ngược hoàn toàn với nơi mà tôi đang đứng. Mọi người ai nấy đều đi trên những đám mây, và khi ngước nhìn lên thì thấy mặt đất cứng đanh ở ngay trên đầu. Tôi vẫn lơ mơ hình dung đến những điều không bao giờ xảy ra đó, trong khi điền đầy đủ thông tin cá nhân của mình vào tờ giấy đăng kí mà chị nhân viên đưa. Sau khi điền hết sạch. Dương nhìn anh Kan, rồi quay sang hỏi tôi:

' Con dùng sim Mobi phải không?'

' À vâng!'

' Vậy sao lại vào Đại lý Viettel làm lại sim?'


 
Tôi chết lặng. Có cảm giác như trời nổ sấm sét.

Ôi! Sao tôi lại có thể ngu như thế chứ? Vậy là tôi vội vã lén lút, cầm tờ đăng kí thông tin, cùng hai người lẩn ra bên ngoài. Đến bây giờ trong cuốn sổ tay của tôi vẫn còn kẹp nguyên tờ đăng kí ấy. Mỗi lần nhìn lại thấy rất buồn cười.

Bên trong cuốn sổ tay còn có một tấm thiệp có phong bì màu xanh trời, một phong bì khác màu da cam, cuối cùng là hai cái màu trắng, vàng.

Tôi để tất cả ở chung với nhau. Luôn mang theo bên mình, bởi không muốn cất chúng vào một chiếc hộp nào, lỡ như tôi để quên chiếc hộp ở đâu đó, thì sẽ không bao giờ tìm thấy nữa. Lúc ấy sẽ nuối tiếc đến thế nào?

Có lẽ tôi sẽ đi học. Mất điện thoại là khổ thế đấy, không nhớ ra ai để liên lạc, những người có thể nhớ số thì không gọi được. Hoặc đều đã bận cả.

May mắn nhé.


Tags: , ,
 
 
Current Location: Miles away.
 
 
+C H A S I N G   C A R S +
16 October 2009 @ 12:20 am

Không còn nhiều thời gian nữa, sắp 12h rồi, mai đi học sớm. nên mình sẽ viết đại khái vậy. Lẽ ra không viết cũng chẳng sao, nhưng lâu không làm gì ngữa ngáy không chịu được. :((

Cập nhật đời sống của thiếu nữ dở người Dăng Hươu trong thời gian qua:

1. Ổ C của mình đầy ứ, mở PS lúc này là một điều khó khăn. Mình muốn có tiền nâng cấp ổ.

2. Mình đã cut tóc, và cut hỏng, nhìn đằng trước thì không đến nỗi, nhưng nếu nhìn ngang thì là một cơn ác mộng. Không sao, khi nào tóc dài mọi thứ sẽ ổn cả thôi. *an ủi an ủi*

3. Mình được giới thiệu một hợp đồng viết sách cho thiếu nhi. Nói là sách thôi, thật ra là sách truyện có minh họa màu bằng hình vẽ, và một vài dòng bên dưới kể về cuộc sống theo góc nhìn tươi sáng có giáo dục của bộ 8-|. Mỗi truyện 500.000. Cũng không đến nỗi tệ. Định là từ tuần sau sẽ họp nhóm với 3 đứa cùng lớp, và bắt đầu viết luôn. Mong rằng mọi thứ suôn sẻ cả. Và những gì mình viết ra không đến mức đầu độc tâm hồn trẻ thơ. Mình sẽ viết về chuyện khu rừng Hươu, xong có bác Gấu tàn ác, và cô Ka' bị điên =)). Thế là Ka' và gấu phải cảm ơn tao vì nhờ tao chúng mày được lên sách cho trẻ em. =))

4. Chuyện GĐ, đâu lại hoàn đó 8-|, chẳng thay đổi được gì. Không biết nên cười hay mếu.

5. Mình cần mua sổ mới để làm nhật kí sáng tác, và nhật kí xem phim, nhất định phải viết tay, cuối kì sẽ thu kiểm tra và chấm điểm. Nhà trường có cần cầu kì vậy không chứ? :((

6. Sau khi đọc xong Cánh Đồng Bất Tận, cùng với Rắn và Khuyên Lưỡi, hiện tại mình đã không muốn đọc tiếp bất kì cuốn nào khác. Có thể coi đấy là tác dụng phụ của việc đọc xong từ đầu đến cuối cả hai cuốn đó trong cùng một ngày? Dẫu sao thì lần sau mình cũng sẽ rút kinh nghiệm, không dại dột như thế nữa, ảnh hưởng tâm lí thật nặng nề. An ủi là, ít ra thì cả hai đều rất đáng đọc.

7. Khuyên bạc lạnh ngắt lại mất một lần nữa. Lần này không bao giờ tìm lại được. Có lẽ mình đã để rơi nó khi đi trên cầu Chương Dương. Vậy là từ nay không còn nhẫn đeo ngón cái, cả hai bên tria sẽ trống không, không còn cảm thấy sự chênh lệch nào nữa.

8. Hành động điên nhất trong mấy ngày gần đây là ngồi nhìn bãi cát trải dài ra đến bên ngoài sông Hồng từ chiều đến tối mịt cùng thiếu nữ Ká, nghe nhạc thảm thương , nói về định nghĩa Indie, đến khi sương dày đặc mới cho nó về nhà. Mặc dù khung cảnh như thế nhưng cả hai đều hớn hở một cách không liên quan. Đấy là do múa hát quá độ. Đau lòng quớ.

9. Hôm nọ đi ăn quẩy nóng rất ngon.

10. Tukuzt đã đi lấy vợ. Đám cưới khá lặng lẽ. Cưới xong lại chuẩn bị nhập ngũ ngay, đời sống thật vất vả. Vậy mà còn quay mấy cái MV tởm thế để tiễn biệt fan trước khi đi :((.

11. Trời quá lạnh. Tay mình đang tê cứng :((.


Đủ rồi. Không viết thêm hay văn vẻ gì gì được nữa, dù đã cố vắn tắt 12: 20 rồi. Mình phải ngủ đây. Cái entry này thật nhạt nhẽo. Có thời gian mình sẽ bay vào edit. Mắt díp hết cả vào, cứu với, cứu với.

PS: Chiều nay chị Gấu làm mình sợ suýt khóc. Lần sau đừng thế nhé!